Nó nghĩ mãi về chuyện đó và đêm nay, nó quyết định đặt bút xuống viết, về câu chuyện của nó, về mối tình đầu của nó, về người mà mãi đến giờ nó chẳng thể nào quên.

Biết bắt đầu từ đâu nhỉ? Lần đầu gặp nhau? Hay nó và cậu đã bắt đầu như thế nào? Hay ấn tượng của cậu trong nó? Hay thậm chí là sao chúng nó chia tay?… Có quá nhiều thứ để kể và chẳng biết bắt đầu từ đâu. Nó đã thích cậu suốt 3 năm cấp 3 và đến giờ vẫn vậy, nó nghĩ thế. Còn nhớ chứ, suốt năm lớp 10 và 11, ngày nào đến trường là y như rằng sẽ có chiến tranh trong lớp, giữa con nhỏ lớp phó và thằng nhóc lớp trưởng. Ừ thì là hai con chim đầu đàn của lớp đó nhưng mà chúng suốt ngày cãi nhau um tỏi. Lúc đầu tức tối lắm, chả hiểu sao ngày nào cậu cũng chọc tức nó, như thể không chọc tức nó là trưa hôm đó cậu về ăn cơm không ngon vậy á. Nhưng mà nó chợt nhận ra, nó thích thế, nó thích những lúc cậu làm nó tức điên lên và phồng má, trợn mắt lên với cậu. Nó sẽ chu mỏ cãi với cậu cho kỳ được, bởi nó cũng đâu có vừa. Rồi khi đó đám bạn lại trêu: “Hai vợ chồng mày về nhà mà cãi nhau nhá.” Thú thật khi đó nó vui vì được ghép đôi với cậu nhưng bên ngoài thì nó vẫn cong môi lên cãi lại tụi bạn. Còn nhớ lúc tụi nó cùng đi thi vào đội tuyển của trường, trước khi vào thi, tụi nó giao kèo ai cao hơn thì khao. Kết quả là tụi nó cùng đứng đầu toàn trường và thế là chúng cùng đám bạn đi ăn uống no nê. Nó đưa xe của nó cho cậu chở. Khi nào cũng vậy. Như thể nó và cậu được mặc định là một cặp. Và dần dần chúng cũng không cãi lại đám bạn khi bị gán ghép với nhau nữa. Cứ như thể đối phương là của mình vậy á. Suốt dọc đường tụi nó nói chuyện và cười, cười đến độ người ta đi ngang qua cũng phả ngoái đầu lại nhìn. Không nhớ tụi nó nói gì nữa, chỉ biết đi đến đâu chúng làm náo loạn đến đó. Ngày nào cũng gặp, cãi nhau là thế nhưng đó là lần đầu tiên ngồi sau lưng xe cậu, tim nó đập nhanh hơn bình thường. Khoảnh khắc đó nó biết, nó đối với cậu không còn bình thường nữa rồi. Và nó nhận ra, nó thích cậu, nó thích nụ cười kia, cái mắt một mí không thể lẫn vào đâu được của cậu và thích được ngồi sau lưng xe cậu như lúc này. Nhưng mà, nó không hề nói ra đâu nhé và cứ thế đơn phương gần 2 năm. Mỗi ngày đến trường với nó lại có niềm động lực lớn hơn hẳn. Nó sẽ được gặp cậu, được cãi nhau chặt chém với cậu hay đơn giản là lén ngắm nhìn cậu từ phía sau lưng. Nó hay nhìn cậu trong giờ học lắm. Cậu ngồi ngay bàn đầu, trước mắt giáo viên nên nó có nhìn cậu thì cũng không sợ ai để ý thấy, bởi đám bạn sẽ nghĩ nó đang chú ý nghe giảng. Nhưng mà chưa một lần cậu quay lại nhìn nó, cậu không hề biết chuyện đó cũng như cái cảm xúc đang lớn dần trong nó.

Thoắt cái chúng đã lên lớp 11. Suốt 3 tháng hè, nó không được gặp cậu. Và đó là lần đầu tiên nó cảm thấy nhớ một ai đó. Lần đầu tiên cảm nhận được nỗi nhớ da diết là thế nào. Mối tình đơn phương đó vẫn không có ai phát hiện. Nó cũng không bận tâm mấy về việc có nên cho cậu biết, cứ mãi như thế này là quá tốt rồi. Chúng nó học chung lớp, người lớp trưởng kẻ lớp phó, cùng nằm trong đội tuyển học sinh giỏi Toán của trường. Ngày nào tụi nó cũng gặp nhau, cãi nhau rồi lại làm bài chung, có đôi lúc lại đi thi chung, ôn luyện chung. Nó còn mong gì hơn cơ chứ. Tình cảm ấy trong nó cứ lớn dần và bất ngờ đã đén với nó. Vào một ngày đẹp trời của tháng 4 năm ấy, khi chúng nó đang học 11, cậu tỏ tình với nó. Cậu hỏi liệu nó có thích cậu không, liệu nó có nghỉ chơi với cậu không khi cậu thích nó. Cậu ngốc thật chứ! Với cậu thì nó sẽ không bao giờ làm vậy. Nó chỉ trả lời cậu: “Sao mày ngốc vậy? Suy nghĩ tí là biết câu trả lời thôi mà. Với lại nghỉ chơi với mày, tao chơi với ai?! Là cậu tỏ tình với nó. Suốt đêm hôm đó và cả ngày hôm sau, nó cười mãi như một con ngốc. Chúng đã chính thức trở thành một đôi. À mà trước giờ vẫn vậy mà. Chỉ là giờ thì chúng đã xác định được đối phương cũng thích mình.

Hè lại đến. Tụi nó lại tạm xa nhau. Suốt 3 tháng hè tụi nó chẳng hề gặp nhau lấy một lần. Nó nhớ cậu lắm chứ. Nhưng biết sao được, tụi nó chọn đăng ký học them ở những chỗ khác nhau, nó thích thầy này cậu thích thầy nọ. Và cái áp lực của lớp 12 dường như đè nặng tụi nó. Hè nhưng chúng học còn nhiều hơn cả trong năm học nữa. Tụi nó chỉ nói chuyện với nhau qua tin nhắn. Và với nó, vậy thôi cũng đủ lắm rồi. Năm học mới cuối cùng cũng đã đến. Tụi nó đã là học sinh cuối cấp rồi. Còn một năm nữa thôi. Chúng đều có dự định riêng. Cậu sẽ thi vào ngành y của một trường đại học ngay quê nhà. Còn nó chọn Sài Gòn tấp nập và nhộn nhịp này làm bến đỗ. Chúng nó biết sẽ có ngày sẽ xa nhau đấy chứ, nhưng đó là chuyện của tương lai, còn bây giờ thì phải tận hưởng khoảng thời gian còn lại cái đã. Cậu và nó suốt ngày cuối mặt vào việc học, lên trường cũng không còn thường xuyên xuất hiện những trận đấu võ mồm nữa, thay vào đó tụi nó hay trao đổi bài với nhau. Nó chỉ hỏi bài cậu khi thật sự không biết thôi, bởi nếu như cậu mà giải ra thì kiểu gì cũng đứng đó cời phá lên và tổng sỉ vã nó. Hừ, sao mà chịu nổi cảnh đó chứ, nhưng cơ hội trả đũa của nó cũng nhiều lắm. Cậu chuyên tâm vào khối B nên Lý có phần chểnh mảng, đó là dịp để nó trả mối thù của mình. Chúng hay đến trường sớm để cùng học chung Lý, nó kèm cậu môn đó. Còn nhớ hôm đó nó giảng mãi một bài cậu vẫn không hiểu, tức mình nó quát lớn. Người gì đâu mà nói mãi chả hiểu. Đám bạn xung quanh được một trận cười no. Và thế là cậu đứng dậy và cầm sách vở về bàn, để lại câu lạnh tanh: “Không thể ở đây đưa đầu cho mày chửi được. Không them học với mày nữa.” Nói vậy thôi chớ hôm sau vẫn phải học bình thường và phải chịu trận thôi à. Nhắc lại làm nó nhớ khi ấy kinh khủng. Có lẽ nó sẽ không bao giờ có lại được những cảm giác khi đó.

Nó lại lấy cây bút ấy ra ngắm nhìn. Đó là cây bút chì nó luôn mang theo mình, cho đến giờ vẫn vậy. Chỉ là cây bút rẻ tiền thôi, nhưng với nó, cây bút chì quý hơn bất cứ thứ gì. Bởi nó không còn là bút chì, nó là kỷ vật. Đó là món quà đầu tiên cậu tặng cho nó, thực sự chính cậu chọn và tặng cho nó, không vào dịp nào cả. Sáng hôm đó đang ngồi cặm cụi làm bài tập trước khi vào lớp. Cậu vào lớp và đứng ngay bàn nó, ném lên bàn cây bút chì ấy và nói: “Cho mày nè, nhà tao không ai xài nên cho mày á.” Cả tặng quà cũng vậy nữa hả trời, dây thần kinh lãng mạn của tên này đứt thật rồi. Lúc đầu nó tưởng của nhà đem cho nó thật. Nhưng đám bạn thì rú lên: “Mua cho người ta thì nói đi mày ơi!!!!” Nó mới nghĩ tới chuyện đó và gặng hỏi cậu. Ừ thì là cậu đi mua máy tính và thấy bút chì, nhớ đến nó nên mua cho nó đó. Nó nghe mà khóc lúc nào không hay. Nó cảm động quá, món quà đầu tiên của cậu dành cho nó đó, còn gì hơn nữa cơ chứ. Thời gian cứ thế trôi qua, tụi nó cắm đầu vào ôn luyện, đến lớp tán dóc cùng đám bạn hay thỉnh thoảng cùng đèo nhau lân la các quán ăn vặt. Những quyển lưu bút bắt đầu được truyền tay nhau. sKhông nhận ra rằng ngày tổng kết cuối năm đã đến. Tụi nó phải xa mái trường này rồi. Ôi còn đâu những ngày ấy!!!! Hôm cả lớp liên hoan chia tay nhau, cậu đã lén hôn lên má nó. Giây phút đó nó không biết làm gì cả, chỉ biết mặt nó nóng bừng. Lần đầu tiên có một thằng con trai hôn má nó. Hôm đó là một ngày với bao cảm xúc lẫn lộn. Ngồi sau lưng xe cậu, chúng cùng đám bạn trò chuyện và cười vang suốt dọc đường. Nó chỉ mong thời gan lúc ấy đừng trôi nữa, để chúng nó mãi vui tươi như vậy – nó, cậu và đám bạn. Còn bao nhiêu cơ hội cho chúng được như vậy nữa cơ chứ?! Liệu sau này chúng có được như vậy nữa không?! Đó là ngày chúng chẳng thể nào quên được – ngày chia tay cuối năm. Ngày thi tốt nghiệp rồi cũng lặng lẽ qua. Chúng nó cứ thế vùi đầu vào ôn thi cho kỳ thi sắp tới. Hàng ngày tụi nó vẫn nhắn tin nói chuyện với nhau, chả nhớ nói gì mà nói mãi không chán. Và ngày chúng lên trường nhận giấy báo thi cũng đến. Hai đứa phải lên trường để xếp giấy báo cho lớp. Cũng như mọi khi, cảnh vật vẫn vậy, đoạn đường đó chúng đã cùng nhau đạp xe không biết bao nhiêu lần. Nhưng hôm nay khác biệt một chút, cậu bất ngờ hôn má nó khi tụi nó chào tạm biệt nhau và chạy vụt đi mất để nó đứng chết trân tại chỗ. Đoạn đường về nhà hôm đó của nó vui đến lạ thường.

Và kỳ thi đại học đó cuối cùng cũng đi qua, tụi nó đậu đúng nguyện vọng của mình. Trong long mỗi đứa biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra. Sẽ không còn giống những ngày tháng cấp 3 ấy nữa, chúng sẽ học mỗi đứa một thành phố. Nó lên thành phố học. Cái gì với nó cũng lạ lẫm, thú vị. Đi đến đâu nó đều nghĩ tới việc tối về nhất định sẽ kể cho cậu nghe chuện hôm nay của nó. Trước cậu, nó như một đứa trẻ. Rồi ngày nó lo sợ đó cũng đến. Cậu nói lời chia tay với nó. Nó biết ngày đó cũng đến nên không gặng hỏi lý do hay oán trách gì cậu. Nó chỉ im lặng. Nó đau… Đó là kết thúc cho một thước phim dài 3 năm của hai đứa. Đến bây giờ nó vẫn chưa quên được cậu. Đôi khi cuộc sống bề bộn tại FTU làm nó thôi nghĩ đến cậu, nhưng cậu vẫn hiện diện đâu đó trong tim nó. Khi nó trở về quê, đi đâu nó cũng bắt gặp kỷ niệm xưa của hai đứa, tim nó quạnh thắt. Ừ, nó còn thích cậu, nó không chối cãi điều đó. Trong những ký ức cấp 3 tươi đẹp đó của nó, cậu luôn xuất hiện. Cái thời ngây ngô ấy của tuổi học trò, cậu đã cùng tô vẽ với nó. Làm sao nói quên là sẽ quên được khi chúng là những miền ký ức đẹp nhất trong cuộc đời nó. Một thời ngốc nghếch của tuổi mới lớn. Nếu có một điều ước, nó ước gì mình được quay lại cái tuổi 17 một lần nữa. Và khi đó, nó vẫn sẽ thích cậu như ngày ấy. Chẳng phải người ta vẫn nói tình đầu là tình tan vỡ đó sao. Tan vỡ thì sao chứ, nó vẫn đẹp theo cách riêng của nó và làm ta cười vu vơ mỗi khi nhớ về. Tạm biệt cậu, mối tình đầu à. Chắc chắn đâu đó trên cuộc đời này sẽ có một nửa của nó và một nửa của cậu.

Lần đầu tiên nó biết thích một ai đó là thế nào……

Lần cuối cùng nó biết đó chỉ là một miền kỷ niệm…

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s